A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Chùm thơ Thầy giáo Dương Đình Thọ - Hiệu trưởng

Trước linh đường thánh mẫu. (Nhân dịp trường được mang tên THPT Nguyễn Thị Bích Châu) Trước linh đường con dâng nén tâm nhang Tưởng nhớ người vì chúng sinh, dân tộc Gió Cao Vọng vi vu huyền tích Hải Khẩu thì thầm vỗ sóng Bích Châu.

TRƯỚC LINH ĐƯỜNG THÁNH MẪU

 

(Nhân dịp trường được mang tên THPT Nguyễn Thị Bích Châu)

 

Trước linh đường con dâng nén tâm nhang

Tưởng nhớ người vì chúng sinh, dân tộc

Gió Cao Vọng vi vu huyền tích

Hải Khẩu thì thầm vỗ sóng Bích Châu.

 

Mấy trăm năm, bao cuộc bể dâu 

Bia đá, tượng đồng phai mòn năm tháng

Lời người dạy buổi “kê minh” mãi sáng 

Soi dẫn đường lớp lớp cháu con.

 

Lịch sử để người nằm lại Kỳ Anh

Xưa bão dông - nay thanh bình, yên ả

Phúc ấm người cho đất này lớn quá

Phải làm gì để báo đáp ân sâu?

 

Một mái trường mang tên Bích Châu

Vinh dự lớn, nỗi lo càng lớn

“Chấn hưng nho phong, lửa thiêng soi sáng...”(1)

Làm rạng danh người : Chế thắng phu nhân.

 

 

 

 

ĐỂ CÂY ĐỜI MÃI MÃI XANH TƯƠI

                              

Đi bên thầy dưới bóng những hàng cây

Sân trường ngát xanh, mái tóc thầy bạc trắng

Em chợt thấy một khoảng trời rực nắng

Và hàng cây như ngát xanh thêm.

                    *

                *      *

Ôi! hàng cây xanh mơ ước chúng em

Tuổi học trò thầy nâng niu chăm chút

Bao trăn trở, bao điều tâm huyết

Đã in trong mỗi sợi bạc tóc thầy.

                   *

                *      *

Thiêng liêng thay! sự nghiệp trồng người

Tiếp bước thầy em làm người gieo hạt

Và một ngày kia tóc em lại bạc

Để cây đời mãi mãi xanh tươi.

 

 

TÌM VỀ CÂU HÁT

                           

       (Mừng kỉ niệm 160 năm thành lập huyện)

Anh trở về mảnh đất quê hương

Của O Nhẫn Đan Du và anh Kỉ(1)

Người quê ta vẫn nhớ hoài câu ví:

“Nước lên nhân nhẫn bờ rào...”(2)

Nhắc chuyện xưa mà lòng cứ  nao nao

Như gặp những chàng trai xứ Voi xưa

Theo anh Kỉ  từ miền ngoài lặn lội

Như còn đâu đây, bóng O Nhẫn cầm sào đứng đợi

Thành “đá vọng phu” trong tâm thức bao người

Anh từng qua bao miền quê

Nghe câu hát say lòng “người ơi người ở...”(3)

“Gió mùa thu...”(4)giọng ai nức nở

Vẫn lặn lội tìm về câu hát quê hương

Về với Đèo Ngang, Bàn Độ, Hoành Sơn

Tuần Tượng, Đan Du, Chợ Cầu, Sông Trí

Nơi quê hương, em vẫn đợi người tri kỉ

Để anh được chống sào đưa em sang sông.

 

Chú thích: (1) Bài thơ đựơc lấy cảm hứng từ giai thoại O Nhẫn- anh Kỉ. Anh Kỉ, tức phó bảng Kỉ, người xứ Voi, nổi tiếng hay chữ, thích ngao du hát ví giao duyên và O Nhẫn, nghệ nhân dân gian người làng Đan Du (Kỳ Thư). Truyện kể rằng: có lần anh Kỉ vào tận Đan Du hát ví với O Nhẫn.Đứng bên bờ sông, anh Kỉ ví rằng:

“Nước lên nhân nhẫn bờ rào

Đò người ta sang cả, em cầm sào đợi ai”

Câu ví có ý trêu o Nhẫn đã đứng tuổi mà sao chưa chịu lấy chồng.Ý tứ sâu xa, lời lẽ thanh lịch nhưng cũng rất hóc búa. Hóc búa là ở chỗ trong câu ví có 2 từ láy âm nhân nhẫn, vừa chỉ nước lên đầy, vừa hàm chỉ o Nhẫn đã luống tuổi, vừa nhắc tên o Nhẫn.  Thật khó mà đối đáp cho trọn vẹn. Không ngờ O Nhẫn nhanh chóng ví đáp rằng:

“Nước lên nhân nhẫn bờ rào

Em đợi người tri kỉ chống sào cho em sang”

Ý cả câu rất sắc sảo, ứng đối trọn vẹn, vừa tình tứ, vừa thể hiện tư thế ngẩng cao đầu. Đặc biệt, O Nhẫn đã khéo léo nhắc tên anh Kỉ cũng trong một từ láy âm “tri kỉ”-  tương tự như từ “nhân nhẫn”. Quả là mẫn tiệp, thông tuệ, xứng đáng là trai anh hùng, gái thuyền quyên, là một cặp tri âm, tri kỉ.

(2). Lấy nguyên câu ví trong giai thoại. 2 câu kết của bài thơ cũng lấy ý từ trong giai thoại: đợi người tri kỉ chống sào cho em sang.

(3). Lời trong bài dân ca quan họ Bắc Ninh “ Người ơi người ở đừng về”

(4). Lời trong bài dân ca Ru con Nam bộ “ Gió mùa thu mẹ ru con ngủ, năm canh chầy thứ đủ hồ năm”

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Thông báo
Thời tiết